Thích thì có thể, yêu lại không đủ sức giao ra sự tin tưởng, càng không có tự tin giữ lấy người đàn ông đó cho riêng mình…
Me | a secret a day
Có phải mọi thứ đều cùng một điểm dừng? Như tình yêu, đi với nhau một chặng đường dài, bỗng dưng một ngày cảm thấy mệt mỏi. Mệt mỏi bởi đôi khi ta quá gần đến mức nghĩ rằng không nhất thiết phải lắng nghe tâm sự của người kia nữa vì cứ tưởng đã hiểu nhau quá rồi.
Mệt mỏi vì đôi khi, ta thèm cảm giác mới lạ, lãng mạn như ngày đầu. Nhưng người ta lại vô tình quên đi một cái nắm tay thật chặt, một ánh nhìn thật sâu, một bờ vai thật ấm. Đã đi với nhau cả quãng đường dài, đôi khi, người ta cũng nghĩ rằng việc lượn lờ quanh phố, cùng với nhau vào quán cafe là một trò vô bổ.
Đôi khi, người ta buông tay, quên chăm chút cho đời sống của nhau. Những bất ngờ nho nhỏ lần gặp nhau thưa dần, thay vào đó là nặng nề vì những cãi vã nhỏ nhặt. Nhưng có lẽ đã quá quen để khó bỏ qua cho nhau. Đúng là có được tình yêu đã khó, giữ được nó còn khó hơn.
Phải làm sao đi suốt với nhau một quãng đường dài? Phải làm sao nắm tay nhau thật chặt?
(via Tần Di Ô)
(Source: grunote)
Con người bé nhỏ
trong thành phố không màu
trước một chiếc cầu
không thể đi qua
Cuộc hẹn hò
trong niềm mơ ước cũ
Chuông đã rung lên trống đã đổ dồn
những bức tượng đã gục ngã
những người mới đã lên đường
Xao xác lá vàng
những mặt nạ của mùa thu
đã chết
Con rối trong tủ kính
con chuột bằng bìa xanh
những đôi mắt trẻ con
đã rơi vào quên lãng
chỉ còn vầng trăng nhọn
sáng bên trời không nguôi
Nỗi buồn của tôi, tình yêu của tôi
như những chiếc lá không lời
rụng xuống
II
Có một cái làng
em đã đi qua
cái làng đầy hoa hồng
cheo leo bên sườn núi
chìm trong cây trong khói khuất trong mưa
tôi cũng có một cái làng
không bao giờ tới được
khi em mở bàn tay
những đường chỉ xa xôi
run run định mệnh
những đường chỉ mơ hồ lẩn khuất
dẫn anh về một cái làng xưa
đã mất
III
- Anh có nhớ Macxen Macsô
cái ông hề tóc bạc
có gương mặt rất buồn rất cô đơn?
anh có nhớ một người đùa bỡn
với cái mặt nạ cười
rồi không sao cởi được
đau đớn mệt nhoài kiệt sức
tuyệt vọng ôm vai, cái mặt vẫn cười?
anh có trông con ốc
suốt đời mang cái vỏ của mình
nhưng cất đi gánh nặng trên lưng
nó cũng không sống nữa?
- Em như con chim say nắng gió
luôn làm bị thương chính đôi cánh của mình
(Lưu Quang Vũ)